Tạm biệt Kaneki Ken, một người đã từng tồn tại

2157

Trong lịch sử xem manga/anime của mình thì chỉ có 3 nhân vật được xây dựng sự phát triển theo hướng sa đọa. Nói thế không hẳn là một kẻ xấu, chỉ là 3 nhân vật ấy trở thành 1 kẻ không để bản thân bị dày xéo. Nói chung là cách xây dựng này rất nguy hiểm vì chỉ cần yếu tay, nhẹ sẽ thành 1 kẻ chỉ biết thù hận, oán trách, nặng thì thành 1 kẻ tỏ ra nguy hiểm, làm màu. Nên thật sự thành công với mình chỉ có 3 người họ: Junya trong Maou Juvenile Remix, Gon trong HxH và cuối cùng là Kaneki Ken trong Tokyo Ghoul.

Tokyo Ghoul là 1 bộ truyện rất thú vị và hay ho theo cái cách không nhầm lẫn vào đâu được, tôi thích hầu hết nhân vật trong đó nhưng cuối cùng vẫn thích Kaneki nhất. Có lẽ vì để 1 con người nhận định được bản thân đã khó, để người đó nhận định và thay đổi càng khó hơn, Hoặc là anti-heroes hoặc là heroes hoặc chẳng là gì cả là thứ đã ăn sâu vào suy nghĩ của nhiều người, Thế nhưng những kẻ chẳng là gì cả ấy nếu có thể tự vượt ra khỏi cái kén thì còn rực rỡ hơn bất kì ai. Thế nên tôi thích Kaneki, Kaneki hay run sợ, dè dặt, tự bế nhưng cũng dịu dàng, điềm đạm trong quá khứ hay Kaneki với mái tóc trắng, đôi mắt lạnh băng và nụ cười tắt lịm đều rất đẹp, rất đẹp. Tôi trân trọng cả 2 vì cuối cùng tôi thích chính là Kaneki, dù có thay đổi đó vẫn là Kaneki với trái tim nguyên vẹn thuở ban đầu. Thế nhưng như Junya cũng như Gon, giây phút họ tháo được mặt nạ bản thân cũng là lúc nụ cười của họ biến mất.

I’m breakable, unbreakable, going insane, unable to lose my mind

Chợt nhớ một bài hát một người bạn đã giới thiệu, rồi nhìn lại nụ cười ban đầu, bỗng tiếc nuối một thuở vàng son.

Thần tiên gãy cánh đêm xuân

Bước lạc sa xuống trần.

Thành tình nhân đứng giữa trời không

Khóc mộng thiên đường

Rất thích OP của Tokyo Ghoul dù anime cắt rất nhiều đoạn làm nổi bật sự thay đổi của Kaneki nhưng lời OP của TG thì hợp với Kaneki kinh khủng.

– irish142005